Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Não Tàn, Tôi Là Ác Nữ Sống Đến Cuối Cùng > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67: Điểm Tài Nguyên Tiếp Theo [Đề cử: Thuần Chủng Nữ Chính Khống]

 

Ngày tận thế thứ 7, ngày thứ 4 của mùa mưa bão.

 

Đồng hồ không gian [13:57:36...]

 

Sáu giờ sáng, Tô Mộng Dao tự nhiên tỉnh dậy, không hề lăn lộn, nhẹ nhàng nhảy xuống giường.

 

Đây là thể chất hiện tại của cô, lên xuống giường chẳng cần leo thang nữa.

 

Buổi sáng, trước tiên tập thể dục để khởi động cơ thể.

 

Sau đó là vệ sinh cá nhân và ăn sáng.

 

Bữa sáng hôm nay là bánh bao lớn với gà kho.

 

Mấy cái bánh bao này hấp từ mấy hôm trước, chưa kịp ăn, tối qua lúc nấu gà kho thấy, trước khi ngủ đã thèm lắm rồi.

 

Vừa ăn, vừa làm việc thường ngày.

 

Tô Mộng Dao quan sát vườn rau, mấy cây cà chua tối qua bị đào lên rồi trồng lại không bị ảnh hưởng gì, vẫn tươi tốt như thường.

 

Cây mà được ăn thịt thì lớn nhanh thật.

 

Mấy hạt giống khác cũng đã nảy mầm, cây dâu tây và việt quất cũng ra thêm lá mới.

 

Gà con và thỏ con đang lớn dần, qua bảy ngày đã được nửa size, nhất là gà con, một ngày một khác.

 

Tô Mộng Dao ra xem giếng nước, lại thấy một điều bất thường.

 

‘Ủa? Sao nước giếng hôm nay nhiều hơn mọi ngày nhỉ?’

 

Tô Mộng Dao phóng to camera trong không gian vào bên trong giếng, quan sát kỹ, nhớ lại, cuối cùng kết luận: nước giếng linh tuyền đúng là nhiều hơn bình thường!

 

Đầu óc cô bây giờ rất nhanh nhạy, lập tức liên hệ đến miếng ngọc bài hôm qua biến mất.

 

‘Xem ra tác dụng của ngọc bài là tăng sản lượng linh tuyền.’

 

Tô Mộng Dao gật gù, thấy thiết lập này khá hợp lý. Ngọc bài làm từ ngọc thạch, ngọc thạch là sản phẩm tự nhiên cổ xưa, ở Tung Của từ xưa đã có câu ngọc dưỡng người.

 

Chứng tỏ trong ngọc thạch có thể chứa linh khí gì đó, dùng để tăng sản lượng linh tuyền cũng có lý.

 

‘Phải bắt thêm mấy tên cướp nữa, mấy tên đó thích đeo ngọc bài trên cổ lắm.’

 

‘Giờ biết tác dụng của ngọc là linh tuyền, vậy không gian muốn nâng cấp thì phải làm sao?’

 

Tô Mộng Dao vuốt cằm suy nghĩ.

 

‘Không gian không ăn vàng, ngọc dùng cho linh tuyền, vậy trong tiểu thuyết thứ dùng để nâng cấp không gian chỉ còn đồ cổ.’

 

Còn kim cương, cô loại thẳng ra, trong trang sức của cô có bao nhiêu kim cương, không gian không ăn miếng nào.

 

Mà kim cương nhân tạo và kim cương tự nhiên chẳng khác gì nhau, chẳng lẽ không gian phân biệt được?

 

Nghĩ đến đây, Tô Mộng Dao lại nảy ra một tia may mắn.

 

‘Ê, nói thật, biết đâu không gian phân biệt được thật thì sao?

Ngọc đã ăn rồi, biết đâu không gian chỉ ăn kim cương tự nhiên, đá quý tự nhiên?’

 

Nghĩ vậy, cô liền quyết định, tìm cơ hội kiếm ít đá quý tự nhiên cho không gian ăn thử, dù sao cũng không lỗ, không cần mua, tìm được là của mình.

 

Buổi sáng như thường lệ, ăn uống, học tập, rồi Tô Mộng Dao mở bản đồ điện thoại.

 

Lên kế hoạch cho điểm tài nguyên tiếp theo.

 

“Ừm, chỗ này đi.”

 

Bản đồ trên điện thoại của Tô Mộng Dao dừng lại gần trung tâm thương mại hôm qua, đó là một tòa nhà văn phòng thương mại.

 

Tô Mộng Dao hôm qua đã thấy tòa nhà này ở trung tâm thương mại, cách đó không xa đường chim bay, thuộc cùng một khu thương mại, là tòa nhà mang tính biểu tượng.

 

Mà tòa nhà cao tầng, nhìn sơ cũng phải 40 tầng trở lên, là một tòa văn phòng cao cấp.

 

Tô Mộng Dao nghĩ thế này, dù không tìm được hàng hóa tập trung, chỉ cần lục tung ngăn kéo bàn làm việc của nhân viên thôi.

 

Cũng kiếm được kha khá đồ ăn thức uống, chưa kể bên trong còn nhiều máy tính, đồ điện tử.

 

Chuyến này, nhất định không lỗ!

 

Nói là làm, Tô Mộng Dao ra ngoài, chẳng cần đợi đến tối, chưa kể càng chậm nước ngập càng cao.

 

Tối ra ngoài, mình còn chẳng thấy đường, nguy hiểm càng nhiều.

 

Hơn nữa, sau trải nghiệm ở trung tâm thương mại, trực giác mách bảo cô, số người ra ngoài trộm đồ ban đêm chưa chắc đã ít hơn ban ngày.

 

Ai cũng biết làm chuyện xấu phải lúc trời tối gió lớn.

 

Mà như cô, bơi qua được, chắc chắn không ít người.

 

Hơn nữa, xuồng máy có phải đồ hiếm đâu, người khác có cũng bình thường, hôm qua ba thanh niên kia chẳng có một chiếc sao.

 

Cô có phải nữ chính tiểu thuyết tận thế đâu, tối ra ngoài zero đồ chắc chắn chỉ có mình cô.

 

Xác suất đó hiển nhiên không thực tế, với lòng tham của con người, đừng nói ngập nước mất điện mất mạng, dù dưới đất có đống trái cây rụng cũng có người tranh giành.

 

Dưa hấu người ta trồng ngoài đồng còn có người ra hái, hỏi thì bảo tôi nhặt được, không phải ăn trộm.

 

Ai cũng nhặt, không nhặt thì phí.

 

Đứng bên mép nước khởi động xong, Tô Mộng Dao xuống nước bơi về phía tòa nhà văn phòng.

 

-

 

Tối qua ở phòng phát thanh trên đỉnh tháp chuông, Giang Đào đã tìm được cặp đôi hoa khôi soái ca của trường.

 

“Đây không phải Giang đạo sao, anh cũng đến à!”

 

Tống Uyển Ninh vui vẻ nói, còn đứng dậy khỏi ghế sofa đón tiếp.

 

Không nói gì khác, chỉ nhìn thấy Tống Uyển Ninh chào đón mình như vậy, Giang Đào đã thấy dễ chịu hơn nhiều, hơn mấy nữ sinh mặt nặng mày nhẹ cướp đồ tiếp tế của anh.

 

Đúng là hoa khôi, không chỉ đẹp mà tâm hồn cũng đẹp.

 

Tống Uyển Ninh nhìn đống đồ tiếp tế trong tay Giang Đào, càng vui hơn, vẫy tay gọi Vương Khải.

 

“Tiểu Khải, ra giúp Giang đạo cầm đồ.”

 

Giang Đào càng hài lòng, nhìn xem, nhìn xem, người ta còn biết giúp mình cầm đồ.

 

Vương Khải đương nhiên nghe lời, lại đây nhận đồ từ tay Giang Đào rồi đặt xuống.

 

Liền nghe Tống Uyển Ninh nói tiếp,

 

“Giang đạo đến đây tốt quá, còn mang đồ ăn cho chúng em, sao anh biết chúng em sắp hết đồ ăn?”

 

Vừa dứt lời, Lý Vân từ dưới đất bật dậy,

 

“Đồ ăn?! Tuyệt quá! Tao sắp chết đói rồi!”

 

Nói xong liền không nói lý do, lấy từ thùng đồ của Giang Đào ra một gói mì ăn liền, còn mở chai nước ừng ực uống,

 

“Ơ ơ, cái này, cái này không phải…”

 

Giang Đào bỗng sững người, lắp bắp chưa nói rõ, Tống Uyển Ninh mấy người mỗi người đã lấy một gói mì.

 

Tống Uyển Ninh còn cắm thêm một hộp sữa tươi, đưa cho Cố Lẫm.

 

Cố Lẫm cũng vỗ vai Giang Đào,

 

“Giang đạo, cảm ơn nhé.”

 

Giang Đào thấy đồ tiếp tế của mình sắp bị lấy hết, cũng chẳng kịp ngăn, vội tự mình giành một gói mì và một chai nước.

 

Nhất thời không biết làm sao, miệng cứ lặp đi lặp lại,

 

“Ơ, không phải, ơ cái này không phải cho mấy em…”

 

Nói chưa hết câu, đã đối diện với đôi mắt Tống Uyển Ninh.

 

“Anh nói gì?”

 

Tống Uyển Ninh như không nghe rõ Giang Đào nói gì, hỏi lại, giọng tuy bình thường, nhưng Giang Đào bỗng cảm thấy mắt Tống Uyển Ninh như có hố đen, hút chặt lấy suy nghĩ của anh.

 

Khiến anh khó thở, không nói nổi câu tiếp theo, chỉ có thể mấp máy mấy chữ.

 

“Không… không có gì…”

 

Nói xong, Tống Uyển Ninh quay mặt đi, Giang Đào mới thấy dễ thở trở lại.

 

Trong lòng không khỏi kinh hãi…

 

‘Rốt cuộc… chuyện gì đây…?!!’

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích