Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Não Tàn, Tôi Là Ác Nữ Sống Đến Cuối Cùng > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Bá tổng? Đồ tạp chủng! [Danh xưng: Thuần nữ chủ khống]

 

Tô Mộng Dao bước vào bên trong tầng lầu độc đáo này, nhanh chóng phát hiện ra một văn phòng độc lập được trang trí xa hoa,

 

Chỉ riêng cái cửa oai phong kia thôi đã đủ cho thấy sự khác biệt của căn phòng này rồi,

 

Hai chữ 'Bá tổng' cứ thế hiện lên trong đầu Tô Mộng Dao.

 

Cứ như kiểu bá tổng trong tưởng tượng của cô, đáng lẽ phải làm việc trong một tòa nhà văn phòng như thế này.

 

Đẩy cửa phòng bá tổng, Tô Mộng Dao không khỏi 'wow' một tiếng, cũng chẳng trách cô cứ như nhà quê lên tỉnh.

 

Thật sự là bên trong trang trí đẹp quá thể, câu kia nói thế nào nhỉ?

 

Thấp key sang trọng có nội hàm!

 

Bên trong toàn là đồ nội thất, bài trí phối màu đen và vàng kim.

 

Đến cả gạt tàn cũng được mạ vàng.

 

Trên bàn làm việc siêu to khổng lồ của bá tổng, còn bày một con cóc ngậm thỏi vàng đầy uy phong.

 

Một con cóc hoàng ngọc sống động như thật, trên đầu đội một thỏi vàng.

 

Dù là Tô Mộng Dao không rành hàng, cũng có thể nhận ra con cóc hoàng ngọc này không hề tầm thường.

 

Tuyệt đối là tinh phẩm trong tinh phẩm!

 

Tô Mộng Dao không vội vã thu món bảo vật này vào túi, mà trước tiên kiểm tra xem phòng bá tổng có camera không.

 

Cô nghĩ thế này, đồ đạc trong phòng bá tổng đắt giá như vậy, chắc chắn sẽ có camera canh chừng chúng!

 

Nhưng cho đến khi Tô Mộng Dao lục tung cả phòng lên và tìm ra hơn chục cái camera siêu nhỏ,

 

Cô bắt đầu nghi ngờ nhân sinh rồi.

 

Đây rốt cuộc là phòng bá tổng, hay là trường quay phim nào vậy?

 

Lắp nhiều camera thế này thật sự là để chống trộm sao?

 

Nhưng vì mất điện, những camera này đều không hoạt động,

 

Nhưng vẫn bị mắt thần của Tô Mộng Dao moi ra.

 

Chỉ là nhiều camera như vậy khiến Tô Mộng Dao thấy không tự nhiên, không dám công khai thu con cóc hoàng ngọc vào không gian.

 

Lúc này cái ba lô đeo bên người của Tô Mộng Dao có thể phát huy tác dụng rồi,

 

Ê, lấy ba lô chụp lên, trước tiên vào ba lô rồi mới vào không gian.

 

Khoảnh khắc con cóc hoàng ngọc được thu vào không gian, Tô Mộng Dao liền cảm nhận được nó đã biến mất.

 

Chỉ để lại một thỏi vàng, không ngờ thỏi vàng này hình như cũng là vàng ròng.

 

Tô Mộng Dao so sánh thỏi vàng với vàng của mình, trước đó nhìn từ màu sắc và chất liệu, không thấy khác biệt.

 

Không khỏi cảm thán bá tổng chịu chơi thật.

 

Tô Mộng Dao nhìn về phía giếng nước linh tuyền, quả nhiên thấy dòng chảy dưới đáy tăng nhanh hơn, đó là hiệu ứng từ linh khí trong hoàng ngọc.

 

Bá tổng vừa ra tay, là biết có hay không!

 

Tô Mộng Dao lại lục soát trong phòng bá tổng, ngoài con cóc hoàng ngọc ban đầu.

 

Trong phòng có không ít đồ trông có vẻ đắt tiền, trong đó nổi bật nhất là cái kệ cổ bên cạnh.

 

Trên kệ bày đủ loại bình sứ, Tô Mộng Dao cầm lên xem,

 

Chà! Phía dưới đế còn ghi là đồ quan dao đây này!

 

Chuẩn đồ cổ luôn!

 

Tô Mộng Dao thật sự ngứa ngáy khó nhịn, lại tỉ mỉ lục soát toàn bộ căn phòng một lần nữa,

 

Xác nhận không còn camera ẩn nào nữa, lúc này mới dám thu những món đồ cổ này vào.

 

Và vừa nãy khi tìm camera, Tô Mộng Dao còn phát hiện một điểm bất thường trong phòng.

 

Bức tường phía sau bàn làm việc của bá tổng, là rỗng, còn có một cánh cửa bí mật.

 

Tô Mộng Dao dùng ngũ cảm dò xét, xác nhận bên trong không có người sống nào khác.

 

Mà từ sau khi có trải nghiệm với xác chết như Đồ Mỹ Huệ, Tô Mộng Dao cũng không manh động mở cánh cửa bí mật đó,

 

Mà trước tiên tập trung vào đồ đạc trong phòng bá tổng.

 

Tô Mộng Dao lần lượt thu những bình sứ tự xưng là đồ cổ vào không gian.

 

Nhưng không gian chẳng ăn gì cả!

 

Khiến Tô Mộng Dao có chút nghi ngờ nhân sinh, chẳng lẽ không gian không ăn đồ cổ?

 

Thế này thì khó xử rồi, ngoài đồ cổ vàng bạc đá quý ra, Tô Mộng Dao tạm thời không nghĩ ra cách nào khác để nâng cấp không gian.

 

Chẳng lẽ hy vọng nâng cấp không gian cứ thế tiêu tan?

 

Tô Mộng Dao không cam lòng, cũng không thử từng cái một nữa, dứt khoát thu cả cái kệ cổ vào không gian.

 

Vừa thu xong, Tô Mộng Dao vừa mừng vừa hụt hẫng.

 

Tin tốt, không gian ăn đồ cổ.

 

Tin xấu, chỉ có cái kệ đựng đồ mới là đồ cổ!

 

Cái kệ vừa vào không gian đã biến mất, còn những món đồ sứ quan dao tinh xảo kia thì nằm im trên mặt đất trong không gian.

 

Tô Mộng Dao nghĩ thầm, lại một đống hàng giả, bỏ thì thương vương thì tội!

 

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu thật sự là đồ sứ quan dao, sao có thể để trong văn phòng như thế này chứ?

 

Tuy phòng bá tổng này quả thực sang trọng, nhưng nó không nằm trong căn hộ cao cấp, mà ở trong tòa nhà văn phòng.

 

Cứ cho người ta cảm giác ngoài mạnh trong yếu.

 

Tô Mộng Dao dò xét trong không gian, tạm thời không phát hiện thay đổi gì, nhưng cô cũng không vội, đợi tối nay về nhà sẽ xem kỹ.

 

Bây giờ chỉ cần xác định không gian ít nhất là ăn đồ cổ là được.

 

Ngoài cái kệ cổ và một đống đồ sứ vỡ vụn, Tô Mộng Dao còn tìm ra không ít rượu vang đỏ, rượu Tây. Thuốc lá, xì gà.

 

Tô Mộng không rành hàng, nhưng cũng biết trong ngày tận thế đây đều là hàng hiếm.

 

Ít nhiều cũng an ủi được trái tim nhỏ bị lừa bởi đống đồ cổ giả của bá tổng!

 

Cuối cùng, sau khi vét sạch cả phòng, cô mới chuyển mục tiêu sang cánh cửa bí mật sau bàn làm việc của bá tổng.

 

Tô Mộng Dao thận trọng mở cánh cửa bí mật,

 

Không có xác chết, không có gì bất thường, Tô Mộng Dao mới bước chân vào.

 

Tô Mộng Dao tự nhận mình cũng đọc vô số tiểu thuyết, trong đó không ít loại chỉ có thể đọc trên mấy trang web lậu lại còn lậu.

 

Nhưng so với mật thất của bá tổng, văn tự trong mấy cuốn sách đó vẫn còn quá trẻ con!

 

Ở đây, trong tai Tô Mộng Dao tự động lướt qua một câu thoại của An Tiểu Điểu,

 

'Sao lại có chuyện dâm loạn như vậy?'

 

Tai bên kia cũng là câu thoại của Hy Quý Phi,

 

'Mắt ai gia không chịu nổi đồ bẩn thỉu!'

 

Không sai, mật thất của bá tổng toàn là đồ không thể thấy ánh sáng!

 

Trên tường, dưới đất, trên giường! Đều là những thứ gì vậy!

 

Thật sự không thể miêu tả nổi, viết cũng không viết ra được!

 

Kết hợp với vô số camera bên ngoài, Tô Mộng Dao chợt nghĩ ra điều gì đó.

 

Lại bắt đầu lục tung trong mật thất, tuy trong mật thất không có camera, nhưng Tô Mộng Dao lôi ra một cái máy quay.

 

Không chỉ vậy, Tô Mộng Dao còn lôi ra một cái ổ cứng.

 

Không phải USB đâu nha, là một cái ổ cứng di động dung lượng siêu lớn!

 

Mặt Tô Mộng Dao tối sầm lại, không phải chứ?

 

Không phải là như mình nghĩ chứ?

 

Tô Mộng Dao rất muốn cắm ổ cứng vào máy tính của mình để xem bên trong có gì, lại sợ thứ này mang virus làm hỏng máy.

 

Thôi thì quẳng ổ cứng vào không gian, trong tòa nhà văn phòng này có nhiều máy tính thế, thế nào cũng tìm được cái không có mật khẩu.

 

Dùng máy tính của người khác xem vậy!

 

Tô Mộng Dao bật máy quay, trong máy có pin, còn có vài video đã quay sẵn.

 

Chỉ mới xem mười mấy giây, Tô Mộng Dao suýt nôn hết đĩa gà to sáng nay ra ngoài!

 

Đây đâu phải bá tổng, rõ ràng là đồ tạp chủng!

 

Nội dung bên trong khỏi phải nói nhiều, chỉ có thể nói bá tổng này đúng là cóc ghẻ cưỡi ếch, xấu mà còn chơi trò!

 

Tô Mộng Dao vội tắt máy quay.

 

Ném vào không gian, bỏ qua mấy thứ bẩn thỉu này, thu thập những vật tư hữu dụng mới là việc quan trọng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích