Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên về thập niên 80, người chồng què của tôi lại là quan lớn - Vân Lê > Chương 94

Chương 94

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

094 và đạt được hợp tác với nhà nước.

 

Lục Chấn Bang còn chưa kịp hiểu nguyên lý cốt lõi của khẩu súng thì đã vì quá kích động mà bị khiêng đi.

 

Hoắc Kiến An còn lại cảm giác trái tim già nua của mình cũng sắp không chịu nổi nữa.

 

Nhưng vẫn kiên trì làm nhiệm vụ, hỏi ra vấn đề mà ông khao khát muốn biết: "Khẩu súng này, à không, món đồ chơi này làm ra bằng cách nào?"

 

Không còn cách nào, với kiến thức và khả năng hiểu biết hiện tại của ông, hoàn toàn không xem nổi nguyên lý.

 

Thứ này hoàn toàn vượt quá nhận thức của ông.

 

Dương sư trưởng và phi công Lục Dực bên cạnh cũng có biểu cảm ngơ ngác giống hệt.

 

Vân Lê dưới sự hướng dẫn của hệ thống bình tĩnh lên tiếng, thuật ngữ chuyên môn tuôn ra như nước, thật giả lẫn lộn, chặt chẽ khó hiểu, nhưng khiến các đại gia quân công có mặt phải rùng mình:

 

"Món đồ chơi súng này của chúng tôi sử dụng chip laser bán dẫn gallium nitride kết hợp module lưu trữ năng lượng gốm sứ mật độ cao, toàn bộ vỏ ngoài vẫn được đúc áp lực nguyên khối từ sợi carbon hàng không cường độ cao, trọng lượng nhẹ."

 

"Thân súng được trang bị khoang tản nhiệt siêu thấp siêu nhỏ, bắn lâu không bị quá nhiệt đứt mạch, kết hợp cấu trúc sóng ánh sáng biến tần xung, có thể điều chỉnh hai mức công suất."

 

"Ở mức công suất thấp, trong vòng 800 mét có thể xuyên thủng tấm thép mỏng tức thì, à nhầm ~ xuyên thủng cánh chim, hàng ngày cắt táo, bổ đá đều rất dùng tốt."

 

"Ở mức công suất chiến đấu cao, tầm bắn hiệu quả 2000 mét, laser xung hội tụ năng lượng cao, có thể đốt cháy tức thì các linh kiện điện tử bề mặt của áo giáp đồ chơi, xuyên thủng áo giáp đồ chơi hạng nhẹ, làm tê liệt đầu dò quang điện của máy bay bay thấp, v.v."

 

"Nó còn có khả năng ngắm chuẩn hồng ngoại ánh sáng yếu, hỗ trợ khóa mục tiêu định vị vệ tinh, gần như không giật, không tiếng động, không khói không lửa, tính ẩn danh vượt xa súng thông thường."

 

Vân Lê nói một hơi, những người có mặt ai nấy đều ngây ra.

 

Cô ấy đang nói gì vậy? Nghe có vẻ cao siêu, nhưng sao lại không hiểu gì cả?

 

"Sư trưởng, thứ này ông thực sự định cho con trai ông sao?" Lục Dực dò hỏi.

 

Dương sư trưởng siết chặt khẩu súng, trên trán còn lấm tấm mồ hôi: "Cho cái đầu ông! Thằng nhỏ đó chơi mấy cái gỗ vót là được rồi."

 

Thứ này mà là đồ chơi, thì trong bao súng của họ đựng cái gì? Bi ve à?

 

Hoắc Kiến An ngây người nhìn con dâu mình, trong mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.

 

Những thứ này, các viện nghiên cứu hàng đầu trong nước còn chưa nghiên cứu ra được bản vẽ hoàn chỉnh, vậy mà cô ấy đã làm thành đồ chơi cầm tay?!

 

Trời! Thế này thì họ sống sao đây?

 

"Đồng chí Vân Lê, kỹ thuật của cô rất xuất sắc, cô có từng nghĩ đến việc hợp tác với quân đội chúng tôi không?"

 

"Nếu các anh có nhu cầu, tôi có thể hợp tác với quân đội. Ví dụ như mở một phần thành quả kỹ thuật, hỗ trợ nâng cấp toàn diện cho quân công, y tế, công nghiệp trong nước."

 

Lời vừa dứt, tim Dương sư trưởng đập thình thịch.

 

Điều này có nghĩa là—

 

Ngành quân công trong nước sắp vượt qua rào cản kỹ thuật hai mươi năm một cách nhảy vọt!

 

Chưa kịp để ông bình tĩnh lại, Vân Lê tiếp tục đưa ra điều kiện của mình:

 

"Nhưng tôi cũng có điều kiện của tôi."

 

"Cô nói đi."

 

"Bộ phận nghiên cứu của tôi, kỹ thuật của tôi, toàn bộ quy trình tuyệt mật, các anh không tra, không hỏi, không truy cứu. Tôi chỉ xuất ra thành quả, các anh không được ép tôi công bố toàn bộ cốt lõi kỹ thuật, trừ khi tôi tự nguyện."

 

"Ngoài ra, tôi cần một lô máy móc cũ bị loại bỏ, vì quá trình lặp kỹ thuật của tôi cần một lượng lớn thiết bị công nghiệp cũ, máy móc điện cũ, phụ tùng cơ khí, v.v. để làm suy diễn dữ liệu nền tảng."

 

"Được, đồng ý!" Dương sư trưởng lập tức thay mặt quân đội Giang Thành chấp nhận yêu cầu của cô.

 

"Vậy sau này quân đội có vấn đề gì về trang bị quân công, có thể tìm tôi, chỉ cần nhà máy đồ chơi của tôi giúp được, tôi sẽ cố gắng hết sức."

 

"Tất cả thành phẩm của công ty tôi, sẽ ưu tiên cung cấp cho các anh..."

 

"Đồng chí Vân Lê, cô dùng đồ chơi làm bình phong che giấu kỹ thuật thật sự là rất khôn ngoan, phải biết rằng một khi những kỹ thuật này bị phương Tây chú ý, chúng chắc chắn sẽ ra tay ngay lập tức."

 

"Nhưng dù giấu giỏi đến đâu, sớm muộn chúng cũng phát hiện, đến lúc đó chúng sẽ dùng thẻ xanh và tài sản vô tận để lôi kéo cô, hoặc sẽ khiến cô biến mất, cô có suy nghĩ gì?"

 

Dương sư trưởng hỏi câu này, ý là muốn biết liệu Vân Lê có vì lợi ích lớn hơn mà rời đi không, dù sao sự cám dỗ từ nước ngoài quả thực rất lớn, và không phải thứ họ có thể cho bây giờ.

 

Hiện tại đất nước phát triển khó khăn, một phần nguyên nhân là do chảy máu chất xám, nhà nước đào tạo họ, rồi họ vì lợi ích lớn hơn mà chọn phản bội.

 

Vân Lê mỉm cười đối diện với mấy vị đại nhân vật có mặt, giọng nói bình tĩnh mà trang trọng: "Tôi sinh là người Tung Của, chết là ma Tung Của, nếu muốn đi, sao tôi phải làm kinh động các anh đợi đến hôm nay?"

 

Dương sư trưởng nghe lời tuyên bố trang trọng của cô, vì kính trọng, đã chào cô một quân lễ:

 

"Vậy từ giờ phút này, đồng chí Vân Lê chính là đối tác chiến lược của quân đội chúng tôi, vì an toàn của cô, chúng tôi sẽ điều hai vệ sĩ, bảo vệ cô 24/24..."

 

Có sự hậu thuẫn của quân đội, nhiệm vụ đổi cũ lấy mới của Vân Lê đã hoàn thành dễ dàng trong vòng năm ngày.

 

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, quyền hạn cửa hàng cao cấp đã mở. Thưởng một triệu điểm tích phân, buff gia tăng vận mệnh quốc gia nâng cấp, mở khóa quyền hạn vật liệu quân công cao cấp, mở khóa một nhà máy quân công ngầm cao cấp, một rương bổ sung.]

 

Cửa hàng sơ cấp của Vân Lê chỉ có thể mua vật tư sinh hoạt và các thiết bị dân dụng cơ bản như đồ gia dụng, tương đương với một cửa hàng mang theo.

 

Nhưng trong cửa hàng cao cấp có gì? Cô xem qua một lượt, hay thật, tên lửa, radar, động cơ hàng không, thuốc nổ đặc chủng, thành phẩm kim loại hiếm đều được mở toàn bộ.

 

Ngoài ra, tất cả linh kiện cốt lõi đều kèm theo bản vẽ phân tích kỹ thuật.

 

Vân Lê nhìn chằm chằm vào biểu tượng radar mảng pha chủ động trên màn hình, cau mày.

 

"Hệ thống, cậu có phải đi sai hướng rồi không, đầy màn hình vũ khí là sao? Nhà máy quân công là cái quái gì?"

 

Cô nhớ rõ mình đã kích hoạt hệ thống nghịch tập, sao bây giờ lại có cảm giác không đúng lắm?

 

[Ký chủ, vì ngươi đã chọn hợp tác với nhà nước, nên khí vận của ngươi đã ràng buộc với vận mệnh quốc gia, chỉ cần bán vũ khí giúp nhà nước nghịch tập, nhiệm vụ của ngươi coi như hoàn thành, ngược lại, ngươi hiểu rồi đấy.]

 

Vân Lê da đầu tê dại, cái gì gọi là cô hiểu rồi đấy? Có cảm giác lên thuyền giặc rồi a a a!

 

[Bây giờ phát hành nhiệm vụ chính tuyến mới: Quốc môn sáng kiếm! Nội dung nhiệm vụ là tham gia triển lãm giao lưu quân công Trung-ngoại tổ chức tại Kinh thị ba tháng sau.]

 

[Yêu cầu nhiệm vụ: Trong phần trình diễn công khai của hội chợ, đưa ra hai thành phẩm quân công tự nghiên cứu vượt thời đại. Đè bẹp trang bị đang phục vụ của nước ngoài cùng kỳ trước công chúng, phá vỡ định kiến cứng nhắc của nước ngoài về quân công nước ta là lạc hậu, làm ẩu, luôn đi sao chép.]

 

[Nhiệm vụ hoàn thành, có thể nhận được năm trăm vạn điểm tích phân, thu thập thêm một phần mảnh vỡ tàu sân bay.]

 

Trấn Vân Sơn—

 

Hoắc Minh Uyên sau khi ra tù cảm thấy trời sập mất rồi, lò gạch mà hắn gây dựng đã bị các lò gạch mới xây khác cướp hết khách.

 

Hoắc Kiến Quốc vì làm bụng bà goá phố mà nổi tiếng khắp trấn, ban ngày không dám ra ngoài.

 

Lý Lan Chi như tàu héo, cả người gầy đi một vòng, dựa vào việc bán bột sen và chè đậu xanh trước cửa nhà máy Vân Hưng để vất vả sống qua ngày.

 

Ngược lại, Từ Tĩnh Phương lại đặc biệt sang trọng, mặc váy Tây dương, uốn tóc xoăn lơ, còn tìm được việc làm nhân viên bán hàng ở một trung tâm thương mại mới mở trong trấn.

 

Ngày Hoắc Minh Uyên ra tù, cô ta đích thân đến đón hắn, cả đường hỏi han ân cần, chiều chuộng hắn đủ điều, dường như hoàn toàn khác với hình ảnh trước kia chỉ biết chơi bời đòi hỏi.

 

"A Uyên, trước đây em lừa anh về chuyện mang thai, là em sai rồi, đó là vì em quá yêu anh, sợ anh không cần em, xin lỗi nhé!" Cô ta khoác tay Hoắc Minh Uyên, chui vào lòng hắn.

 

Hoắc Minh Uyên ngửi mùi nước hoa nồng nặc trên người cô ta, khó chịu cau mày, nhưng không đẩy cô ta ra.

 

"Hai năm nay vất vả cho em rồi, về nhà trước đã!"

 

Qua hai năm sống trong tù, hắn đã nhìn thấu một số chuyện rất rõ ràng, tình trạng hiện tại của hắn không còn tư cách kén chọn nữa.

 

Dù còn tình cảm với Từ Tĩnh Phương hay không, trước hết phải giữ chặt cô ta, hắn thừa nhận vẫn chưa từ bỏ Vân Lê, nhưng hắn không thể cả hai đều mất.

 

Việc cấp bách bây giờ là kiếm tiền.

 

"Vì anh, em có vất vả cũng cam tâm tình nguyện."

 

Tưởng rằng sự ân ái bề ngoài với Từ Tĩnh Phương có thể duy trì thêm một thời gian, nhưng chưa đầy nửa tháng, Hoắc Minh Uyên đã phát hiện ra sự dơ bẩn của cô ta trong phòng tối của tiệm game trong trấn.

 

Người đàn bà đêm qua còn quấn quýt chết đi sống lại với hắn trên giường, giờ phút này đang dính chặt vào người đàn ông khác, khó phân khó hợp.

 

"Bao giờ em ly hôn với thằng tù cải tạo đó?"

 

"Chuyện ly hôn không thể vội, anh cũng biết nó là thằng tù cải tạo, ép quá nó giết người thì sao?"

 

"Em cứ giữ nó lại trước, để nó bán lò gạch và nhà đi rồi mới đá nó, bây giờ chúng ta như vậy anh không thấy kích thích sao?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích