Chương 55: Hang Ổ Của Bọn Xác Sống
Ôn Tiềm nổi giận.
Mới có hơn một tháng kể từ ngày tận thế, sao cô có thể để một thằng nhóc xác sống bắt nạt lên đầu được?
Muốn chơi với cô hả?
Được!
Thằng nhóc chết tiệt, mày chờ đó cho tao!
Ôn Tiềm liếc nhìn xung quanh, xác nhận con xác sống nhỏ đó đã chạy mất dạng, cô quay đầu nhìn Ôn Nhượng và Cố Nhiên.
“Tôi buồn ngủ, ngủ một lúc, ba tiếng sau gọi tôi dậy.”
Nói xong, cô quay người chui vào lều, nhắm mắt bắt đầu ngủ.
Cố Nhiên há hốc mồm, không thể tin nổi, khẽ hỏi Ôn Nhượng.
“Tình huống thế này mà cô ấy vẫn ngủ được á?!”
“Ngủ được.”
Cố Nhiên không hiểu Ôn Tiềm, nhưng Ôn Nhượng thì hiểu cô em gái này quá rõ.
Em gái anh có khả năng thích nghi cực kỳ tốt, và không bao giờ chịu thua.
Anh còn nhớ hồi Ôn Tiềm học cấp ba, cô học khối tự nhiên.
Sau khi chia lớp, bài kiểm tra đầu tiên, môn Toán bị một thằng bạn cùng lớp vượt hơn chục điểm.
Thực ra cũng chẳng có gì to tát, nhưng vấn đề là thằng đó sau khi có điểm đã mỉa mai, châm chọc Ôn Tiềm.
Nói gì mà não con gái không bằng con trai, nên ngoan ngoãn học khối xã hội, đừng học tự nhiên.
Ôn Tiềm lúc đó tức quá, đáp trả lại một câu: “Nói được câu đó chứng tỏ não anh cũng chẳng thông minh gì cho cam”, rồi cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn lên lớp bình thường.
Nhưng hôm đó về nhà cô ngủ rất sớm, ăn cơm tối xong, làm bài tập rồi vào phòng ngủ.
Sở dĩ Ôn Nhượng nhớ rõ như vậy, là vì hôm đó Lý Mặc và Ôn Trường Ninh cảm thấy cô không vui, nghi ngờ cô bị bắt nạt ở trường.
Họ sợ Ôn Tiềm không dám nói thật, nên gọi điện cho Ôn Nhượng, nhờ anh hỏi chuyện.
Ôn Tiềm không có gì giấu anh trai, anh hỏi thì cô kể hết đầu đuôi. Rồi nói cô không vui, nhưng ngủ một giấc là hết, bảo anh đừng lo.
Ôn Nhượng nghe xong còn đặc biệt xin nghỉ về nhà một chuyến, sợ em gái mình mạnh miệng.
Nhưng về đến nhà thì thấy Ôn Tiềm đúng là không sao, ngoại trừ việc làm bài tập dữ dội hơn trước một chút.
Khoảng thời gian đó, Ôn Tiềm không ngủ thì cũng làm bài. Kết quả là những bài kiểm tra sau, cô không bao giờ thi thua bất kỳ thằng con trai nào trong lớp nữa.
Và Ôn Nhượng còn phát hiện một điều, đó là em gái anh càng áp lực thì càng thích ngủ.
Đến cả lúc nghỉ trưa trong kỳ thi đại học, bố mẹ lo đến nỗi không ăn nổi cơm, nhưng cô thì ăn xong quay vào phòng ngủ liền.
Vì vậy Ôn Nhượng cho rằng, vừa rồi Ôn Tiềm chắc chắn bị con xác sống nhỏ đó chọc tức thật. Cho nên bây giờ cô nghỉ ngơi lấy sức, đợi trời sáng, chắc là sẽ đi tìm hang ổ của lũ xác sống đó.
Ôn Tiềm ngủ một giấc đúng ba tiếng, rồi được Ôn Nhượng gọi dậy.
Cô vươn vai bò ra khỏi lều, lấy từ không gian ra bếp ga mini và nồi, cùng với mì sợi do Lý Mặc đã cán sẵn, bắt đầu nấu mì.
Nấu xong lại lấy ra một hũ thịt bò xào sốt do Lý Mặc làm, ba người bắt đầu ăn sáng.
Ôn Tiềm ăn hai bát mì to, đứng dậy nhìn về phía chân núi.
Từ khi lên hòn đảo này, họ chưa xuống núi lần nào, chỉ ở trong rừng tìm kiếm cứu nạn, cũng không biết dưới kia rốt cuộc tình hình thế nào.
Ba người ăn uống no nê, thu dọn đồ đạc, bắt đầu đi xuống núi. Đến chân núi, họ phát hiện xung quanh ngọn núi này có vài pho tượng thần, hình như là thứ mà đám xác sống tối qua đã cúng bái.
“Trên đảo này toàn là ngư dân, sống nhờ biển, nên họ rất kính trọng Long Vương, Hải Thần, Mẹ Tổ, Hà Bá các thứ.”
Cố Nhiên có họ hàng làm ngư dân ở quê, nên khá hiểu về những điều này.
Đây đều là tập tục truyền từ đời này sang đời khác, vì vậy dù những ngư dân đó đã biến thành xác sống, nhưng trong xương tủy họ vẫn không quên những thói quen đã được nuôi dưỡng từ nhỏ.
Cũng chính nhờ có những pho tượng này, mà lũ xác sống bình thường mới không dám lên ngọn núi này.
Dù sao đi nữa, số xác sống có thể lên núi là rất ít, có một nơi tương đối an toàn, điều này khiến cả ba người Ôn Tiềm đều thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Tiềm nhìn đám xác sống đang lảng vảng gần chân núi, phân chia số đạn đã đổi từ không gian tối qua cho Ôn Nhượng và Cố Nhiên, rồi dặn dò.
“Đánh không lại thì chạy lên núi, không cần lo cho tôi.”
Nói xong, cô vác đao Đường xuống núi.
Cố Nhiên nhìn dáng vẻ hung hãn của cô, cảm thấy nếu mình là xác sống, chắc chắn đã bỏ chạy từ lâu.
Cố Nhiên và Ôn Nhượng tìm một vị trí có thể tấn công lẫn phòng thủ, bắt đầu dùng súng bắn những con xác sống trông có vẻ chưa biến dị.
Xác sống gần đó bị tiếng súng thu hút, rồi bị Ôn Tiềm canh giữ dưới chân núi chém hết.
Tỷ lệ xác sống biến dị trên hòn đảo này quả thực cao hơn bên ngoài, Ôn Tiềm nghi ngờ có phải lúc còn sống chúng đã ăn quá nhiều hải sản nhiễm phóng xạ hạt nhân, nên mới ra kết quả như vậy.
Cô trút hết cục tức đã dồn nén từ tối qua vì con xác sống nhỏ đó lên đám xác sống xui xẻo này.
Tiểu Bạch đi theo cô, như thể đến công viên giải trí, điên cuồng nhảy nhót trong đám xác sống, động tác cắn xé xác sống cũng ngày càng thuần thục.
Ôn Tiềm cũng không quên cái kỹ năng xui xẻo mà hệ thống đã cho cô – thu hút hỏa lực.
Trong vòng ba phút, mỗi khi thành viên chiến đấu trong hệ thống giết một con xác sống, sẽ thưởng cho chủ nhân tăng 1% tốc độ. Giết một trăm con xác sống, sẽ thưởng cho bất kỳ thành viên nào trong hệ thống tăng 10% tốc độ.
Vì không giới hạn số lần sử dụng, nên chỉ cần trạng thái của cô cho phép, cô đều kích hoạt kỹ năng này.
Ba phút sinh tử cực hạn, cảm giác adrenaline tăng vọt thực sự gây nghiện.
Cùng với số lượng xác sống chết dưới tay họ ngày càng nhiều, tốc độ của Ôn Tiềm cũng trở nên nhanh hơn.
Cứ thế kết thúc ngày giết chóc đầu tiên, Ôn Tiềm vẫn không thấy bóng dáng con xác sống nhỏ dám dọa cô rồi bỏ chạy đó.
Đến khi trời tối, hệ thống thông báo tổng cộng họ đã giết được 960 con xác sống, trong đó hai trăm con là dưới kỹ năng “thu hút hỏa lực” của Ôn Tiềm.
Tốc độ của Ôn Tiềm tăng 200%, tốc độ của Ôn Nhượng và Cố Nhiên cũng lần lượt tăng 10%.
Với kết quả này, Ôn Tiềm khá hài lòng. Mặt trời vừa lặn, cô lập tức đưa hai người quay lại bên cạnh trực thăng, rồi lấy từ không gian ra một đống đồ ăn để giải quyết cơn đói.
Lúc này Ôn Tiềm chợt thèm lẩu, nhưng điều kiện có hạn, cô sợ nếu lôi ra mười mấy hộp nguyên liệu lẩu sẽ dọa Cố Nhiên, nên đành chấp nhận lấy vài hộp lẩu tự sôi, cùng vài hộp cơm thịt kho tự sôi.
Tuy đều là đồ ăn liền, nhưng trong hoàn cảnh này mà vẫn được ăn một bữa cơm nóng hổi, đã là chuyện rất xa xỉ rồi.
No bụng, Ôn Tiềm bảo Ôn Nhượng và Cố Nhiên đi nghỉ trước, còn cơ thì ôm đao Đường ngồi dưới gốc cây chờ con xác sống nhỏ đó.
Nhưng suốt cả một đêm trôi qua, thằng nhóc đó vẫn không lộ diện. Khiến cho Ôn Tiềm, người đang đầy đầu sát khí nhưng lại chờ hụt, lại dồn thêm một bụng tức.
Trời sáng, ba người Ôn Tiềm tiếp tục xuống núi săn giết.
Ngày hôm đó họ đã giết thành công một nghìn hai trăm con xác sống, tốc độ của Ôn Tiềm tăng 400%, Ôn Nhượng và Cố Nhiên mỗi người nhận được 20% phần thưởng.
Tối về núi, Cố Nhiên và Ôn Nhượng đều có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ hành động của mình đã nhanh hơn nhiều. Còn Ôn Tiềm, tốc độ của cô bây giờ đã nhanh đến mức xác sống không thể bắt kịp.
