Chương 56: Mở khóa dị năng tái sinh
Phát hiện ra sự thay đổi của Ôn Tiềm, hai người Ôn Nhượng đều khá phấn khích.
Nhưng phản ứng của Ôn Tiềm lại rất bình thản. Cô đang tiến hóa, lũ zombie cũng vậy.
Trên đảo, zombie thường đã chẳng còn bao nhiêu, số còn lại cơ bản đều là zombie biến dị cao từ hai đến ba mét.
Ôn Nhượng và Cố Nhiên chỉ dùng đạn đã không thể nổ tung đầu chúng nữa, nên đến ngày thứ ba, hai người chỉ còn cách chọn giống Ôn Tiềm, cầm đao Đường đánh cận chiến.
Như vậy, tốc độ giết zombie cũng chậm lại.
Bận rộn cả một ngày, ba người tổng cộng giết được hơn tám trăm con zombie, trong đó phần lớn đều chết dưới tay Ôn Tiềm.
Con zombie nhỏ vẫn không xuất hiện, ngày tháng cứ thế trôi qua, rất nhanh đã đến ngày thứ bảy họ lên đảo, cũng là ngày họ phải quay về.
Ôn Tiềm vì không tìm được con zombie đầu đàn nên tâm trạng không tốt, nhưng cô cũng chấp nhận sự thật, dù sao đó cũng là loài quý hiếm, nào dễ dàng bị giết chết như vậy.
Tuy nhiên, ngay khi Ôn Tiềm đã từ bỏ và chuẩn bị lên đường về, thì cái thằng nhỏ quỷ quái đó lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cô!
Hơn nữa, cánh tay bị Ôn Tiềm chém đứt mấy ngày trước, giờ đã mọc lại!
Phát hiện ra điều này, Ôn Tiềm không nhịn được bật cười khẽ.
Ôn Nhượng quay đầu nhìn em gái mình, cảm thấy mắt nó nhìn con zombie đó cứ như phát ra ánh sáng xanh vậy.
Trong khoảnh khắc, anh cũng không biết rốt cuộc bên nào mới giống phản diện hơn...
Mấy ngày không gặp, con zombie nhỏ khi nhìn thấy Ôn Tiềm, mặt đầy vẻ tức giận.
Ôn Tiềm không biết nó tức vì cô chặt tay nó, hay vì mấy ngày nay cô giết không ít đàn em của nó.
Dù sao, con zombie nhỏ đang tức lồng lộn trông cũng có hơi... dễ thương.
Nếu không phải đã từng thấy nó ngồi chồm hổm trên cây giữa đêm hù ma doạ người, Ôn Tiềm nghĩ mình thậm chí còn có xúc động muốn bắt con zombie này, xích cổ nó lại, dắt về nuôi như thú cưng.
Con zombie nhỏ gầm lên một tiếng, đại quân zombie vây quanh nó lập tức xông về phía ba người Ôn Tiềm.
Ôn Nhượng và Cố Nhiên thấy vậy, lập tức quyết định quay người chạy lên núi.
Nhưng lần này, lũ zombie biến dị không dừng lại, mà đuổi theo họ lên núi.
Ôn Tiềm liếc nhìn bóng lưng hai người, không đi theo.
Cô không thể mãi ở bên cạnh họ, sau này sẽ có lúc phải tách ra hành động riêng.
Qua thời gian rèn luyện, chiến lực của hai người đã tăng lên không ít, nên mấy chục con zombie kia có thể hơi khó nhằn, nhưng tuyệt đối không lấy mạng được họ.
Xác nhận điều này, Ôn Tiềm tập trung ánh mắt vào con zombie nhỏ.
Trong không khí, thoang thoảng mùi tanh của cá thối.
Zombie từ bốn phương tám hướng ùa về phía Ôn Tiềm, sau nhiều lần lao hụt, hành động bắt đầu chậm lại, như thể đang bày tỏ sự nghi hoặc.
Ôn Tiềm nhẹ nhàng né tránh đòn tấn công của chúng, thỉnh thoảng vung đao giải quyết một hai con.
Cô nhìn con zombie nhỏ đang trốn trong đám zombie, lạnh lùng lên tiếng.
"Nhóc con, hôm nay ai chạy là cháu."
Con zombie nhỏ như hiểu được lời cô, mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm cô. Im lặng một lát, nó đột nhiên lao thẳng về phía cô.
Ôn Tiềm tìm nó gần một tuần, thấy nó tự dâng đến cửa, liền đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
Cô hoạt động cổ tay, khi con zombie nhỏ lao đến trước mặt, cô xoay người né sang một bên, đến sau lưng nó.
Chớp mắt, cánh tay mới mọc của con zombie nhỏ lại bị Ôn Tiềm chém rơi xuống đất.
Nó đau đớn gào lên hướng lên trời, sau đó rất nhanh, lại mọc ra một cánh tay mới, trông còn to khỏe hơn trước.
Người bình thường nhìn thấy cảnh này chắc chắn đã sợ đến mềm nhũn chân, nhưng trong mắt Ôn Tiềm chỉ có sự hưng phấn.
Đây là một con zombie có dị năng tái sinh!
Dị năng tái sinh rất hiếm, theo một nghĩa nào đó, sở hữu dị năng này đồng nghĩa với việc có thể 'bất tử'.
Bởi vì chỉ cần bạn đủ mạnh, tốc độ tái sinh đủ nhanh, thì không có vết thương chí mạng nào!
Con zombie nhỏ mọc lại cánh tay, không cho Ôn Tiềm thêm thời gian nghỉ ngơi, lập tức phát động một đợt tấn công mới.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thực lực của Ôn Tiềm đã lại lên một tầm cao mới.
Con zombie nhỏ không hiểu tại sao cô lại mạnh hơn đêm đó nhiều như vậy, mấy lần tấn công đều không thành, nó bắt đầu như một đứa trẻ hư, tức đến mức gào thét ầm ĩ.
Ôn Tiềm nhìn nó lại lao lên, lần này không dùng đao, mà trực tiếp dùng tay nắm chặt cổ tay nó. Khi nó nhe răng nanh định cắn thịt cô, cô quật cánh tay nó xuống đất.
Sức mạnh của Ôn Tiềm bây giờ rất lớn, khi đối phó với zombie thường, cô thậm chí có thể trực tiếp dùng tay xé đầu zombie ra.
Vì vậy, sau đòn không thương tiếc này, đầu con zombie nhỏ đập thẳng xuống đất, trong chốc lát nó hoàn toàn choáng váng.
Phát hiện mình hoàn toàn không phải đối thủ của Ôn Tiềm, con zombie nhỏ lại nảy ra ý định bỏ trốn.
Nhưng Ôn Tiềm đã tóm được nó, sao có thể để nó chạy thoát?
Mắt cô lấp lánh ánh sáng, ánh mắt dừng lại trên cổ con zombie nhỏ.
Cô muốn thử xem, dị năng tái sinh của thằng nhỏ này có mạnh đến mức cả đầu cũng có thể mọc lại không.
Con zombie nhỏ giãy giụa điên cuồng, nhưng sức nó không bằng Ôn Tiềm.
Đột nhiên, nó giơ tay còn lại không bị Ôn Tiềm nắm, ấn vào vai của cánh tay đang bị giữ, dùng sức mạnh, tự mình xé rời một cánh tay.
Cuối cùng cũng thoát ra, nó không ham chiến, quay đầu bỏ chạy. Nhưng rất nhanh nó phát hiện, không chỉ sức mạnh không bằng nữ ma đầu, mà ngay cả tốc độ cũng thua cô!
Ôn Tiềm không cho thằng nhỏ này cơ hội sống sót nữa, tay đưa dao xuống, chém đứt cổ nó. Khi nhìn xác con zombie nhỏ đổ thẳng xuống đất, không có biến hóa gì thêm, mắt cô đầy sự thất vọng.
"Chẹp."
Ôn Tiềm chán ghét thở dài, cúi xuống nhặt đầu con zombie nhỏ, định mang về làm quà cho Mặc Hàn, tiện thể lừa thêm chút vật tư.
Tên giáo sư biến thái đó ở chỗ hắn, chắc chắn sẽ rất hứng thú với thứ này.
Nhưng chưa kịp bỏ cái đầu vào túi kín, cô đã thấy một viên tròn to bằng nắm tay rơi ra từ đầu zombie.
Ôn Tiềm nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, hơi nhíu mày.
Đây là cái gì? Óc? Thằng nhỏ này não khá to nhỉ?
Cô nghi hoặc, vừa né đòn tấn công của zombie khác, vừa lùi về phía núi, tìm chỗ nghiên cứu kỹ.
Đằng xa, con chó trắng đang chiến đấu với zombie dường như ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn, đột nhiên lao về phía Ôn Tiềm.
Ôn Tiềm chỉ lo né zombie, nhất thời lơ là nó. Vì vậy, không đề phòng, bị nó húc thẳng vào lưng, cả người úp mặt xuống đất.
Và tệ hơn, khi cô mở miệng chửi thề, lại vô tình cắn phải viên tròn màu trắng đó!
Một câu "mẹ kiếp", đổi lấy một miếng óc zombie.
Ôn Tiềm muốn nhổ cũng không nhổ được, vì cái thứ quỷ đó vào miệng là tan, biến mất không dấu vết.
Ôn Tiềm bò dậy, nhìn con chó trắng vẻ mặt vô tội, muốn khóc không ra nước mắt.
Cô không biết mình có bị nhiễm biến dị không, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Và ngay khi cô sốt ruột đến mức muốn nhổ hết lông trên người con chó trắng, trong đầu cô vang lên giọng hệ thống.
"Đinh——! Chúc mừng ký chủ đã mở khóa dị năng tái sinh!"
