Chương 4: Người Sống Sót Trong Tòa Nhà Trao Đổi Vật Tư, Có Kẻ Trộm Nước.
Hành động ban đêm dù có bị quay được, nhưng cô chủ ý ngụy trang, cũng không ai tra ra được đầu cô.
Nghĩ đến vật tư cần kiếm hơi nhiều, Tô Doãn tìm giấy bút, viết hết danh sách vật tư ra.
Hiện tại bên chính quyền rất nhạy cảm, họ cũng đang lặng lẽ thu thập vật tư thành phố, vì vậy Tô Doãn không dám dùng điện thoại tìm kiếm bất kỳ thông tin nào liên quan đến thức ăn.
Cô không dám để lại bất kỳ dấu vết nào trên điện thoại.
Duyệt xong tin tức trên mạng, Tô Doãn mở tin nhắn nhóm ban quản lý khu chung cư Vườn Hoa.
Tin nhắn trên cùng là từ mấy ngày trước, những người hàng xóm còn sống sót cầu cứu trong nhóm, người nhà mình biến thành thây ma, hy vọng người còn sống trong tòa nhà có thể giúp một tay.
Nhưng mọi người đều tự thân khó bảo toàn.
Tin nhắn mới nhất là hỏi xem còn nước không.
Tòa 10, tầng 3: Nhà ai còn nước không, tôi khát hai ngày rồi, nhà nào có, tôi mua giá cao.
Kèm ảnh thùng nước uống nhà họ đã cạn trơn.
Tòa 10, tầng 6: Nhà tôi cũng hết nước rồi, tôi cũng mua giá cao, hoặc có thể đổi chác, một gói mì đổi một chai nước.
Hiện tại là ngày thứ bảy thời mạt thế, mọi người có thể nói là sắp hết đạn dược lương thực.
Trong thành không như nông thôn, nông thôn còn có vườn rau riêng, tự cung tự cấp còn có thể cầm cự một thời gian.
Vật tư tiêu hao hết trước tiên, chính là thành phố.
Tòa 10, tầng 14: Tôi trong tay có nước, tôi đổi với bạn, nhưng trong nhà tôi có hai con thây ma, tôi trốn trong phòng, không ra ngoài được.
Một con ở tầng sáu, một con ở tầng mười bốn, hành lang cũng toàn thây ma.
Tòa 10, tầng 6: Hai chúng ta cách nhau tám tầng, không thì bạn làm thế này, cắt chăn ga không dùng trong nhà thành dải vải, buộc một cái xô thả từ trên từ từ xuống.
Tôi lấy nước xong đóng mì cho bạn vào.
Hai người đều nhất trí phương pháp này hay.
Tô Doãn lại cảm thấy hai người quá ngây thơ, phương pháp là phương pháp hay.
Chỉ là hai người công khai trong nhóm đã bàn bạc như vậy, chẳng lẽ cho rằng trong tòa 10 hiện chỉ còn hai người họ sống sao?
Tô Doãn biết người sống trong tòa nhà này, chắc chắn không chỉ mấy chục người này nổi trong nhóm, nhiều người như cô, đang xem tin nhắn trong nhóm.
Quả nhiên, không lâu sau cô thấy trong nhóm người tầng sáu và tầng mười bốn, đang chửi bới trong nhóm.
Tầng 6: Ai vô giáo dục thế, lấy nước đi, rốt cuộc là ai lấy nước của lão tử, tốt nhất đừng để lão tử phát hiện.
Tầng 14: Các anh chị làm ơn, tôi thật đói hai ngày rồi, chỉ uống nước thôi cũng không no, ai muốn đổi đồ với tôi thì nhắn tin riêng nhé, đừng lén lút lấy đi.
Xem ra thật sự đói gấp rồi.
Tô Doãn đại khái nắm được thông tin hiện tại, liền đặt điện thoại xuống sofa bên cạnh sạc, ngoài ra lại tải xuống rất nhiều video trồng trọt.
Còn có hướng dẫn nấu ăn, và rất nhiều tiểu thuyết, tương lai lúc rảnh rỗi có thể dùng để giết thời gian.
Bộ nhớ điện thoại không nhiều, sau khi tải xong những video và tiểu thuyết đó, liền không thể tải phim truyền hình nữa.
Trong phòng bố tìm được điện thoại của mẹ kế Lục Tú Mai, có khóa mật khẩu, hình nền là ảnh gia đình cả nhà chụp trước kia, nhưng trong đó lại không có cô.
Là sau khi cả nhà chụp xong tấm đầu tiên, Tô Nguyệt yêu cầu Tô Kiến Lâm và hai mẹ con họ chụp lại.
Mật khẩu điện thoại là ngày sinh của Tô Nguyệt.
Mở khóa xong, Tô Doãn dùng điện thoại Lục Tú Mai tải rất nhiều phim truyền hình, cho đến khi nhắc nhở bộ nhớ không đủ mới dừng tay.
Trong phòng dần tối sầm lại.
Tô Doãn đến bên cửa sổ, vén rèm lên.
Thời gian đã đến khoảng tám rưỡi tối.
Bên cạnh bãi cỏ khu chung cư lắp đặt một số đèn cảm ứng.
Trong bóng tối, lũ thây ma đi qua đèn cảm ứng, ánh đèn lúc sáng lúc tắt, chiếu rõ bóng hình kinh dị của chúng.
Tô Doãn lấy từ không gian ra ba lô đã thu dọn ban ngày, đây là thứ cô mua trước kia lúc học đại học.
Ba lô leo núi. Ngoài ba lô leo núi, còn có một bộ trang bị phối hợp: áo khoác chống nước, quần, gậy leo núi, mũ.
Lúc đó tốt nghiệp muốn đi chơi.
Mua bộ trang bị này, lúc hàng về sắp xếp những trang bị này trên giường, tưởng tượng cảnh mình có thể mặc ra ngoài chơi.
Nhưng cuối cùng bộ trang bị này mãi không dùng đến, bị đè dưới đáy hộp.
Thời tiết nóng nực, trên người mặc áo thun, lưng đeo ba lô leo núi, chân đi giày thể thao thoáng khí.
Tô Doãn tìm một vòng, vũ khí thực dụng nhất trong nhà, chính là mấy con dao bếp trong bếp.
Lấy đá mài từ tủ bếp ra, Tô Doãn mài sắc từng con dao một.
Tháo cán chổi ra, buộc con dao trái cây đã mài lên, quấn vài vòng dây, cuối cùng lại quấn băng dính.
Sau khi buộc chắc chắn, mang theo mấy con dao còn lại.
Tai áp sát cửa nghe động tĩnh hành lang bên ngoài.
Bên họ mỗi tầng hai căn, hôm nay ban ngày nghe thấy thanh âm trong hành lang.
Cũng không biết con thây ma đó còn ở đó không.
Sau khi thức tỉnh dị năng, thân thể cô mạnh hơn người bình thường, thêm vào đó kinh nghiệm giết thây ma kiếp trước, thể chất hiện tại, đối phó mười con thây ma không thành vấn đề.
May mắn hiện tại mới chỉ là thời kỳ đầu, trong thây ma chưa có biến chủng xuất hiện, đối phó không quá phiền phức.
Tay phải Tô Doãn đặt trên tay nắm cửa, một tiếng cách, cửa phòng mở ra.
Tay còn lại thì cầm con dao trái cây đã buộc.
Theo cửa phòng mở, đèn cảm ứng hành lang cũng theo đó sáng lên.
Mặt sàn hành lang là vết máu khô, cùng một số mảnh thịt thây ma.
Tô Doãn hồi tưởng tình hình hành lang kiếp trước, cầm dao hướng về phía cửa thang máy đi tới.
Thang máy vẫn vận hành bình thường, dừng ở vị trí tầng mười bảy.
Khi đến gần cửa cầu thang, đèn cảm ứng hành lang đột nhiên tắt.
Tô Doãn lấy đèn pin đã chuẩn bị sẵn ra, chiếu xuống dưới lầu.
Một đôi đồng tử màu xanh lục đối diện với ánh đèn pin của cô.
