Chương 5: Ra Ngoài Tìm Kiếm Vật Tư.
Dưới ánh đèn pin, con xác sống từ từ nhìn về phía Tô Doãn đang đứng trên bậc thang, trên khuôn mặt bị cắn nát nở nụ cười gằn độc ác.
Trông nó vô cùng ghê rợn.
Nó hành động nhanh nhẹn, dùng cả tay lẫn chân chạy về phía Tô Doãn, nhìn dáng người có vẻ là một đứa trẻ.
Tô Doãn đã giết xác sống suốt bảy năm trong thời mạt thế, phản ứng của cơ thể cô cũng rất nhanh, con dao trái cây đã buộc chặt trong tay từ lâu sẵn sàng chờ đợi.
Ánh đèn pin chỉ kịp rung nhẹ một cái, khi con xác sống còn cách cô bốn năm bậc thang, tay cầm dao trái cây đã dùng sức đâm thẳng vào miệng nó.
Sau khi xuyên qua não, rút dao ra nhanh chóng, theo kinh nghiệm giết xác sống kiếp trước, cô rõ như lòng bàn tay nên đâm một nhát vào chỗ nào cho tiết kiệm sức.
May mắn là lúc này xác sống vẫn chưa tiến hóa, con dao trái cây bình thường này có thể giải quyết được, nếu đợi thêm một thời gian nữa chúng tiến hóa, con dao này đâm vào.
E rằng sẽ gãy làm đôi ngay lập tức.
Một tiếng phụt vang lên, con xác sống lăn từ bậc thang xuống, Tô Doãn chiếu đèn pin vào người nó, lập tức cũng nhìn rõ hình dáng của nó.
Hình như là đứa trẻ nhà hàng xóm dưới lầu.
Người nhiễm virus xác sống ở trạng thái người chết biết đi, tấn công vào những chỗ khác trên người chúng hoàn toàn vô dụng.
Trừ phi tấn công vào não của chúng.
Trên hướng dẫn tiêu diệt xác sống do chính quyền công bố hiện nay, đã nêu rõ ràng điều này.
Tô Doãn cầm dao tiếp tục đi xuống, thuận tiện vặn nhỏ ánh đèn pin.
Khi đi đến cửa cầu thang tầng sáu, phía dưới vọng lên tiếng gầm gừ của xác sống, nghe tiếng động bước chân di chuyển, ít nhất có ba con xác sống đang loanh quanh ở tầng sáu.
Không gây ra tiếng động, Tô Doãn nhanh chóng xuống lầu, thẳng đến tầng năm, trừ khi đối mặt trực tiếp hoặc xác sống chủ động tấn công, còn không cô sẽ không mạo hiểm ra tay.
Trong tòa nhà này có khá nhiều xác sống, dưới khu dân cư còn có một lũ đang lang thang.
Giữ gìn thể lực là quan trọng.
Thêm nữa, con dao trái cây trong tay cô cũng chỉ là một con dao thông thường, có lẽ giết thêm vài con xác sống nữa, lưỡi dao sẽ bị mẻ.
Hiện giờ đây là vũ khí thuận tay duy nhất của cô, nên cần nâng niu một chút.
Khi xuống đến tầng ba, cô đối mặt với một con xác sống đang kéo theo chiếc xe đẩy nhỏ.
Phát hiện ra hơi thở của người sống, trên mặt con xác sống hiện lên nụ cười gằn mang vẻ con người.
Khóe miệng dính đầy vết máu đã khô cứng từ lâu, nửa mặt bị máu bôi bẩn, trông có vẻ quen quen.
Đối với nó, phát hiện ra Tô Doãn giống như nhìn thấy một miếng thịt mỡ, nó lôi cái xe đẩy, tiến lại gần phía Tô Doãn.
Động tĩnh của xe đẩy làm kinh động lũ xác sống trong hành lang tầng ba, trong bóng tối vang lên những âm thanh phù phù, cùng với tiếng bước chân di chuyển nhanh chóng.
Xem ra động tĩnh do con xác sống này gây ra đã thu hút tất cả xác sống trong lối đi tầng ba lại.
Không chần chừ, Tô Doãn nhanh chóng ra tay, con dao trái cây đâm sâu vào đầu con xác sống.
Rút dao ra liền nhanh chóng xuống lầu, lũ xác sống tầng hai lúc này cũng vì động tĩnh tầng ba mà đã chạy đến cửa cầu thang, Tô Doãn không ngừng bước.
Khoang mũi đầy mùi thối rữa tỏa ra từ người xác sống, phía sau là tiếng bước chân đuổi theo của chúng, Tô Doãn không quay đầu nhìn lại.
Ra đến tầng một, đèn cảm ứng sáng lên, cách phía trước khoảng mười lăm mét, có vài con xác sống đang lang thang, dường như nghe thấy động tĩnh từ lối đi của cô.
Mấy con xác sống đó cũng di chuyển lại gần, Tô Doãn dùng đèn pin chiếu sáng con đường phía trước, theo trí nhớ chạy về phía một bức tường thấp.
Vài bước chạy lấy đà, cô nhẹ nhàng nhảy lên đỉnh tường, lộn người, bóng dáng nhanh chóng ẩn vào trong bóng tối.
Kiếp trước khi ra ngoài tìm thức ăn, trốn tránh xác sống trong khu dân cư, bức tường thấp này là điểm an toàn duy nhất cô khám phá ra.
Mấy chỗ tường thấp khác trèo qua, không phải là phố chợ đêm thì cũng là quán net hay quán bar, từ mấy chỗ tường thấp đó đi ra, sẽ lập tức rơi vào vòng vây của xác sống.
Còn bức tường thấp này trèo qua, vào mắt là hàng dãy thùng rác, con hẻm này là nơi đổ rác.
Người sống ở khu vực này, cùng mấy con phố chợ đêm lân cận, rác thải đều được tập trung đổ ở đây để xử lý.
Giờ đang là tháng bảy, mùa nóng nhất ở tỉnh G, thời mạt thế bùng phát được bảy ngày, đống rác này cũng chất đống ở đây bảy ngày.
Hai bàn chân vừa chạm đất, một mùi hôi thối đã xông thẳng vào mũi, Tô Doãn chỉ nhíu mày, liếc nhìn camera phía trước con hẻm.
Lấy từ ba lô ra chiếc mũ đội lên, trên mặt cũng đeo khẩu trang, ra ngoài một lúc thôi, nhiệt độ oi bức đã làm ướt đẫm áo sau lưng.
Tay cầm cây gậy buộc dao trái cây, Tô Doãn đi về phía cửa hẻm, còn cách cửa hẻm hơn hai mươi mét, phía trước trong bóng tối truyền đến động tĩnh.
Tô Doãn khựng bước, lắng nghe kỹ âm thanh phía trước, phù phù.
Cô vặn sáng đèn pin một chút, chiếu về hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy cách đó mười mét, một thùng rác bị đổ xuống đất, có hai người đang ngồi xổm bên cạnh thùng rác, hai tay dường như đang ôm thứ gì đó, cả hai cúi đầu chuyên tâm ăn uống.
Khi ánh đèn pin của Tô Doãn chiếu tới, hai người ngồi xổm dưới đất đồng thời ngoảnh đầu nhìn về phía cô.
Đồng tử màu xanh lục sẫm, dưới ánh đèn pin phát ra ánh sáng âm u, mặt mày dính đầy máu me, một con xác sống trong miệng vẫn còn ngậm một khúc ruột.
Sau khi thấy bóng dáng Tô Doãn, thi thể đã thối rữa một nửa dưới đất kia hoàn toàn không còn sức hấp dẫn với chúng nữa.
Ngửi thấy hơi thịt tươi sống trên người Tô Doãn, hai con xác sống như những con chó điên tiến lại gần cô.
